Máy quay videobeta
0:00
Máy nhắc chữ
Bạn còn nhớ bài thơ của Nguyễn Du chúng ta học thuộc hồi đó không?
Có câu: 'Trăm năm trong cõi người ta.' Vừa rồi, khi đi ngang qua cổng trường, tôi chạm mặt mấy học sinh.
Họ đang bàn về bài học ngày mai. Ngay lúc đó, những vần thơ ấy bỗng có một ý nghĩa mới.
Tôi nhớ thầy giáo đã giải thích đoạn thơ ấy thế này: ta chỉ trân trọng hiện tại khi nó đã thành quá khứ.
Dạo này ai cũng chia sẻ thơ Xuân Diệu, nên tôi không biết diễn tả sao về cảm giác lúc đứng ở ngã tư đường.
Thời trẻ, ta chỉ thấy 'Tràng Giang' của Huy Cận là phong cảnh. Giờ mới hiểu chiều sâu của 'Sông dài trời rộng bến cô liêu.'
Khi đó ta tin tuổi trẻ là mãi mãi. Giờ mới thấm thía 'Tuổi hai mươi' của Xuân Quỳnh.
Như Tố Hữu đã viết: 'Tuổi hai mươi thương nhớ ai, thương nhớ ai.'
Thế Lữ từng viết: 'Nhớ gì như nhớ người xa.'
Đêm khuya, khi ký ức tuổi thơ chợt ùa về như sóng thời gian,
Mới nhận ra bốn mươi lăm phút trên lớp là cả cuộc đời hào hùng của họ,
Là những giấc mơ chưa thành, những tiếc nuối chưa nói, những định mệnh dang dở.
Thì ra, những chân lý sâu sắc của đời người,
Những chặng đường ta phải đi qua,
Đã được ghi trong thơ của họ,
Và ta dần trở thành bóng hình của những vần thơ ấy,
Dù lúc đó tưởng chỉ là chuyện thường ngày.
Có câu: 'Trăm năm trong cõi người ta.' Vừa rồi, khi đi ngang qua cổng trường, tôi chạm mặt mấy học sinh.
Họ đang bàn về bài học ngày mai. Ngay lúc đó, những vần thơ ấy bỗng có một ý nghĩa mới.
Tôi nhớ thầy giáo đã giải thích đoạn thơ ấy thế này: ta chỉ trân trọng hiện tại khi nó đã thành quá khứ.
Dạo này ai cũng chia sẻ thơ Xuân Diệu, nên tôi không biết diễn tả sao về cảm giác lúc đứng ở ngã tư đường.
Thời trẻ, ta chỉ thấy 'Tràng Giang' của Huy Cận là phong cảnh. Giờ mới hiểu chiều sâu của 'Sông dài trời rộng bến cô liêu.'
Khi đó ta tin tuổi trẻ là mãi mãi. Giờ mới thấm thía 'Tuổi hai mươi' của Xuân Quỳnh.
Như Tố Hữu đã viết: 'Tuổi hai mươi thương nhớ ai, thương nhớ ai.'
Thế Lữ từng viết: 'Nhớ gì như nhớ người xa.'
Đêm khuya, khi ký ức tuổi thơ chợt ùa về như sóng thời gian,
Mới nhận ra bốn mươi lăm phút trên lớp là cả cuộc đời hào hùng của họ,
Là những giấc mơ chưa thành, những tiếc nuối chưa nói, những định mệnh dang dở.
Thì ra, những chân lý sâu sắc của đời người,
Những chặng đường ta phải đi qua,
Đã được ghi trong thơ của họ,
Và ta dần trở thành bóng hình của những vần thơ ấy,
Dù lúc đó tưởng chỉ là chuyện thường ngày.
25%
